Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Vô tình đọc được tin anh!

Anh người yêu cũ!
Thì ra bấy lâu nay, anh đã lừa dối em. Anh đã yêu người con gái khác mà lại luôn miệng trách em. Anh đã yêu người ta thì tại sao vẫn còn nói yêu em chứ? Em luôn tự trách bản thân mình là đã phản bội anh, khiến cho anh phải đau khổ. Em luôn nghĩ, không biết anh có sống vui vẻ không? Em luôn sợ mỗi ngày anh nhớ em rồi lại đau buồn nhưng mà thật sự anh sống rất vui. Anh nói không thể quên được em để yêu người khác nhưng sai rồi anh, chẳng qua là anh không có được tình yêu của người khác. Em xin lỗi vì đã xâm phạm quyền riêng tư của anh nhưng không hiểu sao hôm nay em lại muốn mở xem? Cũng chính vì vậy mà em mới biết được sự thật. Thôi anh hãy vui vẻ với cuộc sống của mình, và nếu người đó không chấp nhận tình yêu của anh thì anh hãy mạnh dạn tìm cho mình người con gái khác. Mà nè! Sao lại yêu đơn phương? Mình là con trai thì đừng nên yêu người lớn tuổi hơn mình! Em tin rằng, nếu có người nào đó đến với anh và yêu anh thì anh cuãng sẽ yêu người đó thôi. Còn bây giờ anh và em hãy cho vào quá khứ! Có lẽ em không nên tồn tại trong cuộc sống của anh, em sẽ bước ra khỏi cuộc sống của anh và anh sẽ chắc chắn quên được em theo thời gian. Tạm biệt anh! Chúc anh sớm tìm được hạnh phúc.
Tạm biệt mối tình hơn 5 năm! 15/02/2005.

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Chính là tôi!!!1

Người thứ ba có tội gì đâu
Chỉ tội tình duyên lỡ nhịp cầu
Tình yêu sai nhịp sầu riêng nhận
Nhân gian thương ghét,tội kẻ sầu

Người thứ ba,yêu có được chi
Nhận câu thương nhớ có được gì?
Từng đêm lẻ bóng sầu nhung nhớ
Đêm đêm đẫm lệ giấc xuân thì

Tâm sự người thừa ai cảm thông?
Đêm xuân tủi phận kẻ phòng không
Ân tình hờ hững,buồn trăng gió
Ai ở nơi xa chắc mặn nồng!

Trời đày mang phận kẻ thứ ba
Người đời ai có hiểu lòng ta
Yêu anh trong sáng không toan tính
Cầu anh hạnh phúc ,dẫu lệ nhòa

Bởi không duyên nợ,mộng lỡ rồi
Tình này chôn giấu đáy hồn tôi
Mong anh hạnh phúc bên người ấy
Ngang trái này tôi riêng với tôi.

Viết cho ai

Thời gian gần đây, có quá nhiều chuyện xảy ra với tôi. Tôi muồn tâm sự, chia sẻ cho vơi bớt những ưu tư phiền trong lòng nhưng biết nói cùng với ai đây? Gia đình thì không thể, bạn bè lại càng không. Còn người yêu???
Những chuyện xảy ra gần đây, tôi chợt nhận ra một điều : "tình cảm vẫn không vượt qua được tiền bạc" Đừng bao giờ dùng hai chữ tình cảm để đối xử với nhau, con người thời nay chỉ dùng hai chữ tiền bạc thôi. Mọi thứ đều phải có qua có lại, tôi sẵn sàng giúp đỡ bạn nhưng tôi phải có được cái gì đó?? Không ai cho không ai cái gì, và cũng không ai giúp bạn bằng tình cảm.
"Cái gì của mình thì sẽ là của mình, không phải của mình mãi mãi cũng không phải của mình". Đừng mãi chạy theo và mơ mộng sở hữu những thứ ngay từ đầu đã không thuộc về mình, chỉ thêm thất vọng và nuối tiếc.